Thứ Tư, 5 tháng 11, 2014

THƠ CAO TẦN

Cao Tần: Chốn Tạm DungNhà tôi ở toòng teng đỉnh đồi
Buổi mai đi làm thấy đời xuống dốc
Sau lưng sương ngập cao lưng trời
Trước mặt thông sầu reo đáy vực
          Bắt đầu ngày bằng một chút vui
          Hát nghêu ngao trong lòng xe rỗng tuếch
          Bài ca quen bỗng chợt quên lời
          Chút kỷ niệm còn lại mất khơi khơi
Tiếng Việt trong ta ngày mỗi héo
Hồn Việt trong ta ngày mỗi khô
Dốc mở như đời ta trước mặt
Sương kín như đời ta hôm xưa
          Giang hồ một túi bài ca cũ
          Hát nhảm cho qua nốt tuổi già
          Qua những bình minh còn ngái ngủ
          Còn như chưa lạc mất quê ta
Giữa đỉnh sương mù thông đáy vực
Trên đường chênh chếch nắng mênh mang
Trôi xuôi một mảnh hồn lưu lạc
Ðã chán nhân gian ở cuối đường
          Chiều về lên dốc thân tơi tả
          Một quả hoàng hôn đỏ kín trời
          Mình mới ngoi lên ngày đã ngã
          Ðêm phờ lăn lóc ngủ thay chơi
Giữa đỉnh sương mù thông đáy vực
Ngược xuôi ngơ ngẩn một linh hồn
Còng lưng gánh nốt đời lưu lạc
Nặng trĩu nghìn cân nhớ nước non. (Tháng 5, 77)      

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét